Friday, September 28, 2012

Thích Trí Quang" “Chúng tôi chỉ có thể dàn xếp với miền Bắc sau khi đã lật đổ Diệm và Nhu”








DUONG VAN LOI <dvl_ydan@yahoo.fr>
To: "Nuoc_VIET@yahoogroups.com"  
Sent: Friday, September 28, 2012 3:45 AM
Subject: Re: [Nuoc_VIET] Chính phủ Ngô Đình Diệm có đàn áp Phật giáo không?

 
Ðể bảo vệ nguồn gốc phật pháp và thành trì phật giáo tại VN
Kính qúy vị Sư Sãi (tu thật) trong và ngoài nước,
Là thành phần dân tộc VN tỵ nạn CS, đa số chúng tôi có nguồn gốc giáo lý
"thờ phụng ông bà". Giáo lý ấy, đương nhiên có liên hệ mật thiết với đạo phật từ bao đời nay mặc dầu, tuyệt đại đa số, khoảng 80°/° thành phần dân tộc VN không phải là phật tử. Tuy nhiên, kể từ ngày cộng sản Hà Nội (VC) chủ trương bám lấy cơ sở phật giáo tại VN để làm bàn đạp, cho cán bộ VC "cạo đầu, mặc áo cà sa" (đi tu) trá hình, len lõi vào điều khiển, lãnh đạo các chùa chiền, v.v… tại miền Nam VN để đánh phá chế độ Cộng Hòa Miền Nam VN như mọi người trong chúng ta đều thấy.
Qua nhiều chục năm với chủ trương cực thâm độc và xảo quyệt ấy của CS Hà Nội, cán bộ nằm vùng của chúng đã cấu kết mật thiết với bọn chính trị đón gió trở cờ, với thành phần đấu cơ chính trị có danh xưng «thành phần thứ 3», bọn người mà chúng tôi, nhân dân miền Nam gọi là «bọn ăn cơm quốc gia thờ ma CS».
Kết quả hành động ngu xuẩn của bọn ăn cơm quốc gia thờ ma CS và chủ trương xảo quyệt, thâm độc của CS Hà Nội không những đã đưa miền Nam VN lọt vào tay ác qủy CS vào ngày 30/4/1975, mà đất nước của Tổ Tiên còn bị Trung cộng xiếc (chiếm) dần để trừ những món nợ không bao giờ dứt. Món nợ khổng lồ mà Trung cộng đã cho CS Hà Nội vay dưới danh nghĩa tổng viện trợ cho đến lúc CS Hà nội xâm chiếm được miền Nam VN.
Ngày nay, nếu thực tâm muốn bảo vệ thành trì phật giáo tại VN không bị mai một vì hành động phá đạo, hại đời của những tên sư hổ mang, những tên CS nằm vùng đã bị nhiều nhân chứng sống vạch mặt dưới mọi hình thức, các cơ quan truyền thông báo chí đã phơi bày trước công luận, đặc biệt, những gia đình nạn nhân đã vạch mặt nêu tên để tố giác những hành động sát dân không nương tay của bọn chúng, v.v…
Trước hành động tiếp tục phá đạo, hại đời của thành phần sư hổ mang, sư nằm vùng nối giáo cho giặc cộng tiếp tục bán nước buôn dân ngày càng lộ liểu công khai.
Chúng tôi, khẩn thiết thỉnh cầu qúi Sư Sãi (chân tu) thật sự còn vững tâm tu hành, kiên trì giữ đạo hãy can đảm tố giác, vạch mặt và loại trừ những tên sư giả hiệu, sư hổ mang phá đạo hại đời ra khỏi những nơi thờ phụng linh thiên mà qúy Vị đang miệt mài tu hành. Nếu không, chúng tôi e rằng nguồn gốc phật pháp và thành trì phật giáo của VN không sớm thì muộn sẽ bị mai một, thái hóa vì bọn vô thần đang nằm vùng, quyết liệt đánh phá.  
Trân trọng,
Ý Dân Paris
De : Joseph Pham
À : 
Envoyé le : Jeudi 27 septembre 2012 20h27
Objet : [Nuoc_VIET] Chính phủ Ngô Đình Diệm có đàn áp Phật giáo không?

 
Chính phủ Ngô Đình Diệm có đàn áp Phật giáo không?
 
 
 
1.       Thượng tọa Thích Trí Quang là “nhà tu hành” hay là “cán bộ chính trị?”
2.       Cuộc “đấu tranh của Phật Giáo” có phải để bảo vệ Phật Pháp hay không?
3.       Những Phật tử thuần túy nghĩ gì về những cuộc “tự thiêu”?
 
 
Để trả lời những câu hỏi này, chúng tôi xin đăng nguyên văn bức thư của Thượng nghị sĩ Thomas J. Dodd, Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện Hoa Kỳ, ngày 17 tháng 2 năm 1964 gởi Chủ tịch Ủy Ban Nội Vụ Thượng Viện Hoa Kỳ có những điểm đáng lưu ý trong Bản Phúc Trình của Ủy Ban Tìm Hiểu Sự Thật của Liên Hiệp Quốc:
 
·     Bảy đại diện của Liên Hiệp Quốc gồm những quốc gia lấy Phật Giáo làm quốc giáo, hoặc liên hệ mật thiết với Phật giáo.
·     Bản phúc trình đã bị Hoa Kỳ ém nhẹm và chỉ phổ biến rất hạn chế.
·     Sau khi đọc bản phúc trình, Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện Hoa Kỳ đã đưa ra nhận xét lời cáo buộc “Phật giáo bị đàn áp”, thật ra chỉ là sự thổi phồng đầy ác ý, và tuyên truyền man trá”.
·     Một hệ thống “vọng ngữ” và đầu độc tin tức giữa một số người mệnh danh là tăng sĩ Phật Giáo và báo chí Hoa Kỳ đã lừa gạt nhân dân Hoa Kỳ và thế giới.
·     Cuộc đấu tranh gọi là chống Tổng Thống Ngô Đình Diệm “đàn áp Phật giáo” chỉ là một cuộc đấu tranh chính trị có lợi cho Cộng Sản và Hoa Kỳ qua câu nói của Thượng Tọa Thích Trí Quang: “Chúng tôi chỉ có thể dàn xếp với miền Bắc sau khi đã lật đổ Diệm Nhu. Câu này chứng tỏ Phật Giáo đã bị Thích Trí Quang lợi dụng để làm chính trị. Làm chính trị với khuynh hưóng phục vụ Việt Cộng hay không, chúng ta sẽ thấy rất rõ khi Phái Đoàn “Phật Giáo” tham dự hội nghị tại Nhật Bản đã hoàn toàn ủng hộ 6 điều kiện của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.
 
Sau đây là nguyên văn bức thư của Ủy Ban Tư Pháp Thượng Viện Hoa Kỳ gởi Thượng Nghị Sĩ James O. Eastland, Chủ tịch Nội Vụ Thượng Viện Hoa Kỳ để mọi người thấy:
 
·     Phật giáo đã bị lợi dụng trong mưu đồ chính trị lật đổ TT Ngô Đình Diệm mang lại lợi ích cho Hoa Kỳ và Việt Cộng.
·     Những kẻ còn tiếp tục “vọng ngữ”, vu vạ cho TT Ngô Đình Diệm và nền Đệ Nhất Cộng Hòa chỉ là những kẻ chối tội một cách vụng về hoặc cố tình binh vực Việt Cộng. Bản văn dưới đây đã được trích dẫn từ Phụ Bản 5 của tác phẩm “Dòng Họ Ngô Đình, Ước Mơ chưa đạt” của tác giả Nguyễn Văn Minh để rộng đường dư luận và, nói theo Thượng Nghị Sĩ Thomas J. Dodd, “chuyện “Đàn áp Phật Giáo” chỉ là thổi phồng đầy ác ý và tuyên truyền gian trá”.
 
 
Nguyễn Công Hoan đang tưới xăng lên người Thích Quảng Đức, trước khi châm lửa đốt!
 
 
 * * * * *
 
Thượng Viện Hoa Kỳ
Ủy Ban Tư Pháp
Ngày 17 tháng 2 năm 1964
Ngài James O. Eeastland
Chủ tịch Ủy Ban Nội Vụ Thượng Viện
Hoa Thịnh Ðốn
 
Thưa Ngài Chủ Tịch,
 
Vào đầu tháng 9 năm ngoái, vào lúc cao độ của cuộc khủng hoảng Phật giáo, 16 quốc gia đệ trình bản tuyên cáo lên ông Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, kết án chính phủ Việt Nam đã vi phạm trầm trọng về nhân quyền. Để trả lời, chính phủ của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm đã mời Liên Hiệp Quốc gửi một Ủy ban đến Tìm Hiểu Sự Thật và cam kết sẽ hợp tác chặt chẽ với Ủy ban. Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc chấp thuận lời mời và ngày 11 tháng 10 một ủy ban đã được thành lập gồm đại diện các quốc gia Afghanistan, Brazil, Costa Rica, Dahomey, Morocco, Ceylan, và Népal.
 
Phúc trình của Ủy ban về Việt Nam, dù rằng được ấn hành trong nội bộ Liên Hiệp Quốc vào ngày 9 tháng 12, nhưng chỉ được phổ biến một cách hạn chế cho báo chí. Sự thật, bản phúc trình này chỉ được báo chí biết đến hơn hai tuần lễ sau khi được ấn hành do một vài bình luận gia biết được vấn đề.
 
Theo tôi nghĩ bản phúc trình này có những điều đáng lưu tâm và tôi đề nghị tiểu ban Nội Vụ Thượng Viện ấn hành để các Thượng nghị sĩ hiểu rõ vấn đề.
 
Ðây là bản phúc trình bao gồm những lời khai và tài liệu, nhưng không hề có những nhận xét hay kết luận của Ủy ban, tôi tin rằng bất cứ ai sau khi đọc cũng có thể đưa ra kết luận về lời cáo buộc “Phật Giáo đã bị đàn áp”, mà thật ra chỉ là một sự thổi phồng đầy ác ý, và tuyên truyền gian trá.
 
Tôi cũng lưu tâm quý vị liên hệ sự kiện này với cuộc phỏng vấn của NCWC News Agency vào ngày 20 tháng 12 với Ðại Sứ Fernando Volio Jimerez của Costa Rica, một trong những người đã kiến nghị thành lập Ủy Ban Tìm Hiểu Sự Thật.
 
Tôi xin trích dẫn lời của ông Volio:
“Cá nhân tôi nghĩ rằng không hề có chính sách kỳ thị, đàn áp, ngược đãi đối với Phật giáo trên căn bản tôn giáo. Lời khai về những sự việc này thường chỉ là những tin đồn vô căn cứ hoặc đã được thổi phồng hay phóng đại.”
 
Khi một nhân chứng cố gắng đưa ra những bằng chứng cụ thể, nhưng những sự việc mà nhân chứng viện dẫn chỉ có tình cách cá thể, chứ không phải là chính sách của chính phủ đối với “Phật giáo trên căn bản tôn giáo”.
 
Sau khi đọc bản phúc trình của Ủy ban Liên Hiệp Quốc, tôi đã liên lạc với Ðại Sứ Volio để hiểu tường tận cảm nghĩ của Ông.
 
Ðại sứ Volio nói với tôi rằng, nếu dựa trên những tin tức đã xuất hiện trên báo chí thế giới, Ông đã sửa soạn và sẵn sàng bỏ phiếu lên án Chính quyền Ngô Ðình Diệm, nhưng khi ông Ngô Ðình Diệm gửi thư mời Liên Hiệp Quốc cử phái đoàn đến Việt Nam quan sát, ông đã nghĩ rằng lời mời này phải được chấp nhận trước khi Liên Hiệp Quốc ghi vào nghị trình thảo luận.
 
Ðại sứ Volio cũng nói rằng, sau hai tuần lễ tích cực điều tra tại Việt Nam, ông đã đi đến kết luận: lời cáo buộc tại Ðại Hội Ðồng Liên Hiệp Quốc đối với chính quyền của ông Ngô Ðình Diệm đã không thể tồn tại, ông nghĩ rằngvới những bằng chứng thu thập được đã chứng tỏ rằng không hề có vấn đề kỳ thị tôn giáo hoặc xâm phạm quyền tự do tôn giáo. Ðại sứ Volio nói rằng chính phủ Ngô Ðình Diệm đã cộng tác chặt chẽ với Ủy ban, cho phép Ủy ban đi bất cứ nơi nào mà Ủy ban muốn, lấy lời khai của bất cứ nhân chứng nào mà Ủy ban thấy rằng cần thiết. Ông viện dẫn lời tuyên bố của Ông Bộ Trưởng Ngoại Giao và cho rằng lời tuyên bố này đã đem lại cho ông một cảm nghĩ đặc biệt: “Chính phủ có thể không toàn hảo, cũng như các viên chức trong chính phủ không phải là những ông thánh. Chúng tôi sẽ lắng nghe những ý kiến của quý vị và sẽ cố gắng sửa đổi những khuyết điểm”. Ðại sứ Volio rằng, đây là lần đầu tiên trong lịch sử của Liên Hiệp Quốc, Ủy ban đã có thể điều tra tại chỗ về những cáo buộc rằng một chính phủ hội viên đã vi phạm nhân quyền. Ðại sứ Volio cũng nói rằng,với lời mời và sự hướng dẫn trong suốt cuộc điều tra, đã cho ông cảm nghĩ rằng chính phủ Ngô Ðình Diệm sẵn sàng sửa đổi những sai lầm nếu có, và tin tưởng vào sự thật sẽ được đưa ra ánh sáng.
 
Bản phúc trình không đưa ra một kết luận nào, một vài lời khai trong bản phúc trình nêu lên những nghi vấn về tính cách xác thực về sự tự nguyện tự thiêu để bảo vệ Phật Pháp. Phúc trình của Ủy ban đã đề cập đến lời khai của một tăng sĩ 19 tuổi khai với Ủy ban rằng tăng sĩ này được tuyển mộ bởi một “tiểu đội hiến thân tự thiêu”. Tăng sĩ này khai rằng đã được cho biết rằng Ðại lão Hòa Thượng Giáo chủ Phật giáo đã bị giết, và rằng hàng trăm tín đồ Phật Giáo đã bị cho đi “mò tôm” tại sông Saigon, và rằng nhiều ni cô đã bị mổ bụng giết chết, và rằng chùa Xá Lợi đã bị thiêu đốt. Tăng sĩ này cũng khai rằng đã được yêu cầu tự nguyện tự thiêu để bảo vệ Phật pháp, được bảo đảm rằng trước khi tự thiêu sẽ được cho uống những viên thuốc để không bị đau đớn khi tự thiêu và ký vào ba bức thư đã được soạn sẵn, Tăng sĩ này đã bị cảnh sát bắt trước khi hành động man rợ này xẩy ra.
 
Ủy ban cũng đã phỏng vấn một số những nhà lãnh đạo Phật giáo và những lãnh đạo thanh niên mà theo phúc trình thì đã bị giết. Không thể tìm thấy những bằng chứng hoặc kiểm chứng những bản tin của các báo chí nói rằng một số tu sĩ Phật giáo đã bị ném từ trên gác xuống trong cuộc bố ráp chùa Xá Lợi.
 
Theo ý tôi, điều cần phải nói thêm rằng nhân dân Hoa Kỳ, một lần nữa đã bị một vài tờ báo thông tin một cách sai lạc về tình hình quốc ngoại mà nhân dân Hoa Kỳ hằng lưu tâm đến.
 
Chúng ta được thông tin rằng chính phủ Ngô Ðình Diệm đã có những hành động đàn áp, rằng những tu sĩ vô tội đã bị thúc đẩy tự thiêu để phản kháng. Ngược lại, việc đàn áp đã không xảy ra một cách trầm trọng và đó chỉ là một sự khích động mang màu sắc chính trị.
 
Ủy ban đã không đi sâu vào động cơ chính trị dẫn đến sự khích động của Phật giáo. Nhưng tôi nghĩ rằng câu trả lời cho vấn đề này chính là câu trả lời của Thượng Tọa Thích Trí Quang, người lãnh đạo cuộc tranh đấu (hiện đang tị nạn tại tòa Ðại sứ Hoa Kỳ tại Saigon) với Miss Maguerite Higgins: “Chúng tôi chỉ có thể dàn xếp với miền Bắc sau khi đã lật đổ Diệm và Nhu”
 
Phần lớn những cuộc biểu tình phản đối của tín đồ Phật giáo đã không thực hiện được theo ý muốn và chính đó là đều mà tín đồ Phật giáo bị khích động.
 
 
Báo chí Hoa Kỳ hãnh diện về truyền thống toàn hảo và khách quan của, mình. Thật vậy, có lẽ không quốc gia nào trên thế giới lương tâm của nhà báo được vinh hạnh như vậy hoặc ở đó những cuộc đua tài của các nhà báo đáng được quốc gia tán thưởng. Nhưng đáng tiếc, đã có một số tình hình liên quan đến chính sách đối ngoại, ở đó nhân dân Hoa Kỳ, quốc hội và ngay cả chính quyền đã bị dẫn dắt một cách sai lầm bởi những báo cáo thiếu chính xác của một số báo chí.
 
Báo chí Hoa Kỳ trong thời chiến tranh đã bóng gió loan tin Mikhailovich là người đáng được cộng tác và rằng Tito là một nhà lãnh đạo quốc gia vĩ đại. Kết cuộc là sự phản bội của Mikhailovich đã áp đặt một chế độ Cộng Sản tại Yugoslavia.
 
Trong thời kỳ hậu chiến, một vài trong số những tờ báo này nói với chúng ta rằng Tưởng chỉ là một bù nhìn và Cộng Sản Trung quốc chỉ là những kẻ cải cách điền địa; và kết cuộc của một chính sách lầm lẫn đã đưa đến là lục địa Trung Hoa bị nhuộm đỏ.
 
Lần cuối đây, có những tờ báo nói với nhân dân Hoa Kỳ rằng Castro không phải là Cộng Sản mà là con người có bản chất giữa Robin Hood và Thomas Jefferson; và cuối cùng kết quả là một chính thể Cộng Sản đã hình thành tại Cuba.
 
Giờ đây, chúng ta lại là nạn nhân của một sự lừa đối khác, hậu quả là chính phủ của ông Ngô Ðình Diệm đã bị tiêu diệt và một tình trạng rối loạn đã diễn ra sẽ làm cho việc chống Cộng trở nên khó khăn hơn.
 
Quốc hội cũng như nhân dân Hoa Kỳ đã quá lệ thuộc vào những tin tức do báo chí loan tải. Ngay cả những viên chức chính quyền dù rằng nắm trong tay những nguồn tin tức đặc biệt cũng bị ảnh hưởng rất nhiều bởi những tin tức đọc trong báo. Do đó, thực tế báo chí giữ vai trò làm chính sách.
 
Tôi tin rằng, thật là hữu dụng nếu nhân viên báo chí tự hỏi những hậu quả trầm trọng mà báo chí đã làm để hướng dẫn một cách sai lầm chúng ta trong những tình hình như vậy.
 
Ðồng thời, tôi hy vọng rằng mỗi một thành viên Thượng viện sẽ bỏ thời giờ để đọc bản phúc trình và đưa ra những nhận xét của riêng mình.
 
Chân thành cảm tạ.
 
Thomas J. Dodd
Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ.
 

No comments:

There was an error in this gadget