Phật Giáo Ấn Quang
«Đổi Mới»
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền.
Trước khi tôi viết bài này, thì quý độc giả đã thấy Phật giáo Ấn Quang cũng đã cố đẻ ra cho được cái gọi là «Lực lượng cư sĩ chấn hưng Phật giáo» ; nhưng muốn nói đến cái « Lực lượng » này, thì bắt buộc tôi phải nói đến những thứ « Lực lượng » của Phật giáo Ấn Quang, từ lúc khởi đầu như sau :
Nếu đảng cộng sản Hà Nội đã từng tuyên bố «đổi mới » từ đầu thập niên 1980, thì đồng thời Phật giáo Ấn Quang cũng đã cùng hòa một nhịp điệu « đổi mới ».
Đây mới thực sự là : «Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu».
Tuy nhiên, nhìn lại tất cả những gì Phật giáo Ấn Quang tức «GHPGVNTN» đã làm từ bao nhiên năm qua, thì xem ra Phật giáo Ấn Quang chỉ mới đổi mà thôi.
Sở dĩ nói là mới đổi, là bởi vì vào những năm tháng dài của cả hai thời Đệ Nhất và Đệ Nhị Việt Nam Cộng Hòa, Phật giáo Ấn Quang cũng đã từng đẻ ra những cái gọi là «Lực lượng» như sau :
Sau tháng 8 ăm 1945, Phật giáo đã thành lập «Lực lượng Phật giáo Cứu quốc Trung bộ", do Hòa thượng Thích Đôn Hậu tức Diệp Trương Thuần làm Chủ tịch kiêm Chủ tịch Hội Phật giáo tỉnh Thừa Thiên và trụ trì chùa Thiên Mụ, Huế.
Năm 1947, Thích Đôn Hậu đã bị Pháp bắt giam một thời gian vì tội làm cộng sản. Sau khi được trả tự do, năm 1948, được cử làm cố vấn đạo hạnh Hội Phật giáo Trung phần.
Năm 1949 , làm Chánh Hội trưởng Tổng trị sự Hội Phật giáo Trung Việt.
Năm 1951, Thích Đôn Hậu được «cung thỉnh» làm đàn đầu Hòa thượng trong đại giới đàn tại chùa Ấn Quang.
Năm 1952, tại Đại hội Giáo hội Tăng già toàn quốc, Thích Đôn Hậu được suy cử làm Giám luật Giáo hội Tăng già toàn quốc.
Từ ngày 20-12-1960, khi cộng sản Hà Nội cho thành lập «Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam» cho đến năm 1963, Thích Đôn Hậu là một trong những thầy chùa phát động phong trào chống chính quyền của Nền Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa do Tổng Thống Ngô Đình Diệm lãnh đạo.
Sau khi Nền Đệ Nhất Cộng Hòa bị sụp đổ, Thích Đôn Hậu vẫn tiếp tục giữ chức «Chủ tịch Phật giáo cứu quốc».
Ngày 24-8-1964, «Lực lượng Phật giáo cứu quốc» đã dập đầu ông Trần Sô khi ông dắt đứa con trai 10 tuổi đến khám bệnh tại phòng mạch của Bác sĩ Thái Can; tức Thi sĩ Thái Can, vây bắt Đại tá Lê Quang Mỹ, Thị trưởng Đà Nẵng và đốt cháy sạch Tòa Thị Chính Đà Nẵng; đồng thời đánh giết người và đốt cháy sạch sẽ nhà cửa của đồng bào hai phường Thanh Bồ-Đức Lợi và định tấn công đến phường Tam Tòa ở gần đó, nhưng nhờ sự can thiệp của quân đội nên Tam Tòa đã thoát nạn.
Năm 1966, Phật giáo Ấn Quang đã thành lập thêm các «Lực lượng» mà tại miền Trung đã do Thích Đôn Hậu chỉ đạo như :
«Lực lượng Phật tử quyết tử, Lực lượng sinh viên học sinh quyết tử, Lực lượng thanh niên quyết tử, Lực lượng Phật giáo tranh thủ cách mạng, để kết hợp với Lực lượng Phật giáo cứu quốc để nổi loạn và chiếm giữ miền Trung để thành lập «Chính Phủ Miền Trung» và để có sức mạnh quân sự Phật giáo Ấn Quang đã thành lập Quân Đoàn Vạn Hạnh, Lực lượng này gồm những sĩ quan, quân nhân, cảnh sát, công chức, trong đó có Bác sĩ Nguyễn Văn Mẫn, thị trưởng Đà Nẵng đã gia nhập Quân Đoàn Vạn Hạnh, Thích Minh Chiếu là Thiếu tá trưởng phòng Tuyên úy Vùng 1, quân khu 1 làm Tư lênh và «Tổng Hành Dinh Quân Đoàn Vạn Hạnh» đã được đặt tại «chùa Phổ Đà", nơi đây đã từng là nhà tù từng giam hàng trăm các viên chức chính quyền và các vị cán bộ của Việt Nam Quốc Dân Đảng suốt bốn mươi ngày, trong đó có Giáo sư Nguyễn Hữu Chi, tỉnh trưởng tỉnh Quảng Nam, ông Lê Nguyên Long, Trưởng ty Thông tin Quảng Nam, Thiếu tá Mai Xuân Hậu, quận trưởng quận Hòa Vang và quá nhiều vị nữa «
(Xin quý độc giả hãy đọc lại bài : Cuộc Bạo Loạn Bàn Thờ Phật Xuống Đường Tại miền Trung, Mùa hè 1966 để biết được một cách rõ ràng hơn).
Phật giáo Ấn Quang nên biết, rất nhiều chứng nhân và nạn nhân vẫn còn sống đấy, một ngày nào đó khi các vụ án năm xưa tại miền Trung Việt Nam được đưa ra trước luật pháp quốc tế, thì các vị ấy sẽ sẳn sàng để đứng ra đòi công đạo cho chính họ và thân nhân của họ nữa.
Năm 1968, sau khi những người dân hiền của Cố đô Huế đã nhận diện được bộ mặt sát nhân của Thích Đôn Hậu rồi, thì Y đã chạy ra chiến khu của Việt cộng, sau đó ra Bắc, trong dịp này Thích Đôn Hậu đã được chụp hình chung với Hồ Chí Minh và Tôn Đức Thắng.
Phật giáo Ấn Quang hãy chờ cuốn sách của ta đây sắp phát hành thì mọi người sẽ thấy rõ ràng hơn.
Trong thời gian ở chiến chu của Viêt cộng Thích Đôn Hậu đã giữ những chức vụ như sau :
«Phó chủ tịch Ủy ban Trung ương liên minh các Lực lượng dân tộc, dân chủ và hòa bình Việt Nam; tháng 6-1969, Thích Đôn Hậu được cử làm Ủy viên Hội đồng Cố vấn Chính phủ cách mạng lâm thời Cộng Hòa miền Nam Việt Nam, đã được Việt công cử đi dự nhiều «Hội nghị quốc tế».
Đến trước và sau ngày 30-4-1975, tại Đà Nẵng, Phật giáo Ấn Quang đã thành lập :
«Lực lượng Hòa hợp- Hòa giải Phật giáo thị bộ Đà Nẵng, Lực lượng An Ninh Phật giáo, cả hai đều được đặt tại chùa Pháp Lâm, ở số 500, đường Ông Ích Khiêm, Đà Nẵng.
Suốt trong thời gian này, tại Đà Nẵng, Thích Đôn Hậu như một ông vua Lý (Xin quý độc giả hãy đọc lại bài : 30-4-1975 : Máu Và Nước Mắt, để biết rõ hơn về những hành vi của Thích Đôn Hậu.
Năm 1976, Thích Đôn Hậu đắc cử «đại biểu Quốc hội khóa VI và là Ủy viên Đoàn, Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam và là Phó pháp chủ Hội đồng chứng minh kiêm giám luật Giáo hội Phật giáo Việt Nam cộng sản».
Thích Đôn Hậu đã được cộng sản Hà Nội ban thưởng, trao gắn những thứ như sau :
«Huân Chương Hồ Chí Minh, Huân Chương Độc Lập, Huy Chương Vì Sự Nghiệp Đại Đoàn Kết Toàn Dân».
Ngày 23-4-1992 (21-3-âm lịch) vào lúc 19 giờ 55 phút, Thích Đôn Hậu đã chết tại chùa Thiên Mụ, Huế, sống và làm giặc tổng cộng tất cả là 88 năm.
Sau khi Thích Đôn Hậu chết, Phật giáo Ấn Quang đã phù phép ra hai «tăng thống», vì thực sự Thích Đôn Hậu không hề làm «tăng thống» một giây phút nào cả, mà chỉ làm «Phó pháp chủ kiêm Giám luật Giáo hội Phật giáo Việt Nam cộng sản» cho đến hơi thở cuối cùng.
Phật giáo Ấn Quang đổi mới hay mới đổi ?
Như đã nói, với quá nhiều những thứ «Lực lượng» mà Phật giáo Ấn Quang, tức «GHPGVNTN» mà Ấn Quang đã từng thành lập để gây nên những tang thương, máu lệ trên khắp nẻo đường của đất nước, đặc biệt là tại miền Trung. Và bây giờ, Phật giáo Ấn Quang lại đẻ thêm ra cái gọi là «Lực lượng cư sĩ chấn hưng Phật giáo».
Thực ra cái «Lực lượng» này nó chỉ là biến thể từ những cái : «Lực lượng Phật giáo cứu quốc : Cuộc thảm sát Thanh Bồ- Đức Lợi, 24-8-1964 ; cho đến những thứ «Lực lượng» để đem bàn thờ Phật xuống đường vào mùa hè 1966, cho đến những màn chém giết hàng ngàn người vô tội trong cuộc thảm sát Tết Mậu Thân 1968, xin quý vị hãy đọc lại bài : Tưởng Niệm Bốn Mươi Năm Cuộc Thảm Sát Mậu Thân : 1968-2008, và những ngày trước khi thành phố Đà Nẵng rơi vào tay của cộng sản Hà Nội .
Và chắc mọi người cũng đã nghe được những cái mồm của cái «LLCSCHPG» khi một tên nào đó đã cướp lời của ông Chính Khí Việt, rồi nói thao thao bất tuyệt, nhằm để không cho ông Chính Khí Việt nói hết được ý kiến của ông. Với cảnh này, nó đã làm sống lại trong tôi những hình ảnh của các vị đã bị Phật giáo Ấn Quang bắn chết tại Đà Nẵng như : Ông Hồ Hân, ông Phạm Lý, ông Nguyễn Phận và đặc biệt là ông Bùi Ngọc Cang đã bị «Lực lượng An ninh Phật giáo» bắn chết ngay giữa nhà trước mặt vợ con của ông. Xin quý độc giả hãy đọc lại bài : 30-4-1975 : Máu Và Nước Mắt, để biết rõ hơn về những hành vi dã man và tàn ác của Phật giáo Ấn Quang.
Những người yêu nước chân chính không cần phải «đối thoại» với lũ tham tàn bạo ngược.
Tại sao tôi lại có thể dùng những từ ngữ như thế để chỉ Phật giáo Ấn Quang ?
Xin thưa : Bởi tôi đã chứng kiến quá nhiều những hành vi tàn bạo của Phật giáo Ấn Quang, từ khi còn bé. Vì thế, bây giờ tôi đã là một người già, đã trãi qua hơn nữa thế kỷ, đã đi qua một cuộc đời, tôi đã chiêm nghiệm, đã thấy, đã biết, nên không thể dùng từ ngữ nào khác hơn để nêu cho đích danh đối với lũ Giặc Án Quang.
Tôi còn nhớ, trước đây, trong một lần anh chị Giáo sư Đặng Văn Nhâm đã đến thăm gia đình chúng tôi, khi anh Đặng Văn Nhâm ngõ lời như sau :
«Tôi chưa bao giờ mời ai viết chung với tôi, nhưng bây giờ tôi mời cô viết chung với tôi trong cuốn sách Giặc Thầy Chùa, vì tôi ở trong Nam, không biết nhiều về những gì đã xãy ra ngoài Trung, còn cô, đã sống tại đó, vậy cô có đồng ý hay không ? »
Và tôi đã đồng ý, do đó, trong cuốn «Giặc Thầy Chùa số 2, Anh chị Đặng Văn Nhâm đã trích lại những bài viết của tôi trên Văn Nghệ Tiền Phong. Đến cuốn Giặc Thầy Chùa số 3, thì tôi đã viết loạt bài Tăng Phỉ Miền Trung, mà anh Đặng Văn Nhâm đã in trong cuốn sách này. Ngoài ra, tôi vì tình nghĩa với một người chị rất thương tôi đó là chị Trần Mộng Chi , tức chị Đặng Văn Nhâm chị cũng là người đồng hương với tôi trên vùng đất «Ngũ Phụng Tề Phi». Như thế mà bọn chúng lại buông những lời lẽ mất dạy giữa anh chị em tôi, thật đúng Là Loài Chó Sói Cắn Hoài Phải Gió.
Tôi cũng đã và sẽ gom hết, và giữ lại tất cả những lời của bọn chúng đã dựng đứng mọi chuyện về tôi ; để sau này, tôi sẽ viết về bọn chúng với những điều mà chưa ai biết…
Với những điều mà tôi đã kể ở trên, nên tôi muốn đề nghị với các vị là những người của Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, không nên vào các diễn đàn của cái gọi là « LLCSCHPG », vì cứ nhìn vào cách hành xử của chúng đối với ông Chính Khí Việt thì chúng ta đã rõ. Một lần nữa tôi xin lập lại rằng :
Cái gọi là Lực lượng cư sĩ chấn hưng Phật giáo, nó chỉ là biến thể của những thứ « Lực lượng » từng gieo máu lửa và từng giết hàng vạn đồng bào vô tội trong suốt cả chiều dài của cuộc chiến Quốc- Cộng tại Việt Nam, như từ «Lực lượng Phật giáo cúu quốc, Lực lượng Phật giáo tranh thủ cách mạng, Lực lượng Phật giáo quyết tử, Lực lượng sinh viên- học sinh quyết tử, Lực lượng thanh niên Phật giáo quyết tử, Lực lượng Hòa hợp- Hòa giải Phật giáo trước những ngày 30-4-1975, và còn nhiều ‘ thứ « Lực lượng» khác, để bây giờ chúng kết hợp những thứ «Lực lượng» ấy thành một, là «Lực lượng cư sĩ chấn hưng Phật giáo».
Chính vì thế, tôi muốn nói : ngày xưa, từ những năm đầu của thời Đệ Nhất Việt Nam Cộng Hòa cho đến ngày 30-4-1975, chúng ta đã không chấp nhận những thứ « Lực lượng » làm giặc ấy rồi, thì hôm nay, quý vị đã và đang làm những việc vì đại cuộc chung thì không nên vào các diễn đàn của cái «Lực lượng » này, và cũng không cần « đối thoại ». Tuy nhiên, với ngọn bút trên tay, thì chúng ta không bao giờ ngưng nghỉ, chúng ta phải dùng những ngọn bút kiếm để « đâm những thằng gian bút chẳng tà ».
Riêng về Thiếu tá Liên Thành, có thể vì một lý do nào đó nên sách của ông đã bị in sai lạc, mà khó có ai có thể hiểu được.
Nhân đây, tôi xin nêu ra một trường hợp có thật : Tôi có một người bạn, anh Nguyễn Văn Đức, có người em ruột Nguyễn Văn Hậu thi Tú tài toàn phần bị rớt, cả hai anh em là con người vợ chính đã qua đời, và cả người cha ruột cũng đã mất, nên sống với người kế mẫu và hai cô em gái tại đường Phan Châu Trinh, Đà Nẵng. Nhưng vì gia sản của cha mẹ anh để lại rất lớn, nên bà kế mẫu này luôn luôn tìm cách để tranh phần cho hai cô con gái ruột của mình, bà lại rất khắc nghiệt với hai người con của người vợ chính, nhưng khi anh Đức trưởng thành thì bà lại nể sợ anh Đức. Có lẽ vì không vui với hoàn cảnh đó, nên người em trai khi đi thi Tú tài bị rớt. Người anh ruột thì đã có bằng Tú tài toàn phần từ lâu; song anh không thể vào trường sĩ quan, bởi anh sợ khi anh đi rồi, thì đứa em trai nhỏ tuổi của anh sẽ sống không yên với bà kế mẫu. Thế rồi, sau nhiều đêm suy nghĩ, anh Đức đã quyết định trao tấm bằng Tú tài của mình cho người em ruột, để cậu này đi vào trường Sĩ quan, sau đó cậu Hậu trở thành một Sĩ quan Hải quân ; còn anh Đức phải nhận lấy giấy tờ của em mình để trở thành một Hạ sĩ quan ; song sau đó anh đã dự khóa Sĩ quan đặc biệt và cũng thành một Sĩ quan. Cho đến trước ngày 30-4-1975, anh Đức là Đại úy thuộc Tiểu đoàn 61, Biệt Động Quân Biên Phòng. Có một điều cả hai anh em dù cố nhớ mà vẫn thường hay lẫn lộn về ngày, tháng, năm sinh của mình, cũng như cả hai đều không dám nói ra sự thật vì sợ phạm luật ; còn bạn bè, đặc biệt là người tình của họ thì càng rắc rối hơn, vì khi gặp các đồng đội của cả hai, thì họ gọi tên theo giấy tờ trong đơn vị, nhưng khi đến nhà thăm thì lại nghe người trong nhà gọi theo tên thật của hai anh em, Đức thành Hậu và Hậu thành Đức.
Còn trường hợp của Thiếu tá Liên Thành thì chắc cũng có một nguyên do nào đó, mà không ai hiểu được chỉ trừ chính ông mới biết mà thôi. Và cái «LLCSCHPG » này đã khai thác vào điểm này để tấn công ông.
Nhưng, bất kể vì một nguyên do nào, cũng không một ai, kể cả Phật giáo Ấn Quang, cũng không thể phủ nhận được rằng Thiếu tá Liên Thành đã từng là Trưởng ty Cảnh sát Thừa Thiên- Huế. Một điều khác nữa là vụ án của hai « nhà sư » Thích Quảng Lợi và Thích Như Ý, mà tôi đã viết trong bài: Tưởng Niệm Bốn Mươi Năm Cuộc Thảm Sát Mậu Thân : 1968-2008, bài này tôi đã viết vào ngày 26-01-2008, trước Tết Mậu Tý hai tuần lễ, và đã đăng trên vnfa.com, số báo Xuân Mậu Tý ; nghĩa là trước khi cuốn sách Biến Động Miền Trung của Thiếu tá Liên Thành được phát hành; nhưng khi đọc cuốn sách này tôi mới hay rằng vụ án này giống như những gì tôi đã biết và đã viết.
Phật giáo Ấn Quang «đổi mới» như thế nào ?
Thưa có, song chỉ là mới đổi, Ấn Quang đã mới đổi cái tên Thích Viên Định, đã ký tên dưới sự «Thừa ủy nhiệm» của «tăng thống » Thích Quảng Độ, như mọi người đã thấy cũng qua cái « Thông cáo báo chí của Văn phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế – Phát ngôn nhân Viện hóa đạo GHPGVNTN » tức Ấn Quang, mà Đinh Thạch Bích cũng là một trong những đóa sen đã nở ở trong lò…n, nên đã trân trọng đội lên đầu rồi cũng đem chưng lên cái nghĩa trang điện tử Exodus. Vậy, chúng ta thử hỏi tại sao bây giờ là Thích Viên Định, mà không là Thích Quảng Độ ???
Về điều này, đã có nhiều suy luận khác nhau. Còn theo tôi, thì tôi đã liên tưởng đến một loài Trăn lúc còn ở quê nhà.
Người Việt chúng ta thường nói là Cọp dữ, chứ ít ai nói là Trăn dữ ; bởi ai cũng biết con cọp mỗi lần bắt mồi, nó thường gầm thét hung tợn, sau khi vồ được con mồi thì nó liền xé xác ra để ăn thịt. Nhưng loài Trăn thì ngược lại, nó cũng hung ác như con cọp, nhưng cách bắt mồi của nó không như con cọp, mà mỗi khi rình bắt một con mồi, con Trăn nó không gầm thét mà nó rất nhẹ nhàng, lại thêm những tiếng kêu như tiếng sáo trúc cũng như loài rắn lục, nhưng tiếng kêu của con Trăn nó phát ra từ cái miệng đỏ loét của nó lớn hơn, nó đã làm cho những con mồi như bị thôi miên, không thể chống cự, rồi nó dùng cái tấm thân to béo và nhẳn thín của nó, để siết chặt con mồi cho đến khi mềm nhũn, rồi nó mới nuốt chững con vật, đôi khi là một con bò, con trâu to lớn và có khi là con người nữa vào trong cái bụng của nó. Và đó, là lúc con Trăn nó đã và đang no mồi, nó không cần di chuyển nữa, ,mà nó tìm một nơi yên tỉnh, êm ấm, rồi nó khoanh mình để « đông miên », để thưởng thức cái no nê trong lúc con mồi đang tiêu dần trong bụng của nó, để nuôi dưỡng cái tấm thân mỗi ngày càng thêm khỏe mạnh, cho đến khi con mồi trong bụng nó đã tiêu hết, song những cục xương của con vật thì lại không bao giờ tiêu hóa được ; nên lúc đó, nó phải móc phần đuôi của nó trên một cành cây, đầu của nó thòng xuống đất, còn cái mồm của nó thì há ra thật lớn, để những cục xương của con mồi rơi ra hết. Và chính lúc này, là lúc con Trăn đã đói trở lại, thì nó lại tiếp tục phát ra những tiếng kêu réo rắt từ cái mồm của nó để rình bắt những con mồi khác.
Cũng tương tự, Thích Quảng Độ hiện nay đã và đang no nê với những con mồi mà ông ta đã nuốt được qua những lời kêu gọi «Tháng Năm Bất tuân Dân Sự- Biểu Tình Tại Gia» đã được phát ra từ ngày 29-3-2009, với kết quả là cái «Đại hội Việt kiều toàn thế giới lần đầu tiên» sẽ được khai diễn tại Hà Nội vào tháng 11-2009. Bởi thế, nên cái « Thông cáo baó chí » ở trên đầu của Đinh Thạch Bích, người ta chỉ thấy Thích Viên Định ký tên là đã «Thừa ủy nhiệm của Hội đồng Lưỡng viện GHPGVNTN ».
Như vậy, mọi người đừng lầm tưởng một khi con Trăn đã no mồi , thì nó không đi bắt mồi nữa. Không, khi nó no thì nó nằm lim dim ngủ, nhưng sau đó, khi nó đói, nó lại tiếp tục rình rập để bắt những con mồi cho đến khi nó chết, và tất cả những con Trăn khác của loài Trăn này, chúng cũng đều giống nhau như thế, không hề khác một ly nào cả.
Trở lại với cái « LLCSCHPG » :
Tôi vẫn nhớ, trước đây, qua bài viết : Trả Lời Võ Văn Ái, tôi đã viết : tôi vẫn tạm xem như cái « Thông cáo báo chí » kia là do Võ Văn Ái viết ra. Nhưng, cho đến hôm nay, theo như những lời đề nghị của ông Đặng Phúc là vào dịp « Lễ tiểu tường » của « Tăng thống » Thích Huyền Quang, thì « Lưỡng viện Giáo hội » nên trả lời về bài viết : « … Hàn Giang Trần Lệ Tuyền Bất Lương …Người Đàn Bà Mất Gà… » , trong đó có lời kêu gọi :
« … người Việt dân tộc nói chung và người Phật tử nói riêng cũng không thể tin và nể trọng bà, nếu không nói là quyết liệt lên tiếng chống đối sự giảo hoạt và gian dối của bà Hàn Giang Trần Lệ Tuyền ».
Và « lễ tiểu tường » của « tăng thống » Thích Huyền Quang đã qua từ lâu, mà những lời đề nghị của ông Đặng Phúc vẫn không hề được « Hội đồng Lưỡng viện của GHPGVNTN » trả lời một cách xác đáng ; điều đó đã chứng tỏ rằng : Nói theo cách nói của Phật giáo thì : Bản văn viết về : … « Hàn Giang Trần Lệ Tuyền Bất Lương và là Người Đàn Bà Mất Gà … » thì những kẻ thừa hành đã « Thỉnh thị tôn ý của Hội đồng Lưỡng viện Giáo hội mà người đứng đầu là «Hòa thượng» Thích Quảng Độ, Đệ ngũ Tăng thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất ; tất cả đều đã đồng tâm như nhất với cái bản văn ấy rồi mới trao cho «Phát ngôn nhân của Viện hóa đạo, để phát đi trên các hệ thống thông tin toàn cầu. Nói cho rõ ràng là bản văn đó là tiếng nói chính thức của «Hòa thượng» Thích Quảng Độ, Đệ Ngũ Tăng thống GHPGVNTN » và cả Giáo hội Phật giáo Thống nhất nữa. Tất cả đã đồng tâm kêu gọi : «không riêng người Phật tử mà cả người Việt dân tộc phải tập trung lực lượng để quyết liệt đánh Hàn Giang Trần Lệ Tuyền ».
Do đó, mà trước đây, qua bài : Trả Lời Võ Văn Ái tôi đã nói : Nếu các ngươi đã đặt ta đây lên ngang bằng với các «Tăng thống» và đã xem ta là đối thủ, thì ta đây cũng vô cùng hoan hỉ để chấp nhận là đối thủ của GHPGVNTN. Vậy, bài viết trước đây, phải được hiểu là : Trả Lời Thích Quảng Độ. Vì không ai lại đi trả lời với một cái loa phóng thanh.
Và cũng chính vì thế, mà hôm nay, Hàn Giang Trần Lệ Tuyền này, đanh thép tuyên bố sẽ không bao giờ đối thoại với bất cứ kẻ nào, mà chỉ chấp nhận một cuộc đối luận duy nhất với «Hòa thượng» Thích Quảng Độ, Tăng thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất (Ấn Quang) , vì chính Thích Quảng Độ là người đã phát ra cái bản văn : « Hàn Giang Trần Lệ Tuyền Vô bằng và bất lương… người đàn bà mất gà … » với lời kêu gọi : không riêng tám mươi phần trăm là Phật tử và cả người Việt dân tộc phải quyết liệt lên tiếng để đánh Hàn Giang Trần Lệ Tuyền . Và Cuộc đối luận này sẽ phải do quý vị trong Ban Điều Hành của Trang Điện Báo Hồn Việt Chủ Trì và Giám Sát.
Xin quý độc giả hãy cảm thông, vì chính « GHPGVNTN »tức Ấn Quang, đã muốn như thế, chứ không phải do ý của Hàn Giang Trần Lệ Tuyền.
Cuối cùng, tôi xin kính lời đến quý vị trên các diễn đàn, với những ý kiến, và những lời nói thay cho tôi thật đúng với những gì mà tôi muốn diễn đạt. Tôi đã và sẽ giữ lại tất cả những lời nói, cũng như những dòng của quý vị đã viết ; mặc dù chỉ biết qua bút danh, chứ không hề biết quý vị là ai ; song tôi sẽ gom hết vào trong một tuyển tập trong tương lai. Xin quý vị hãy nhận nơi đây, với tất cả lòng tri ân thành kính của tôi.
Hàn Giang Trần Lệ Tuyền.
Phát Ngôn Nhân Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN … “Vô Bằng và Bất Lương”
Phát Ngôn Nhân Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN … “Vô Bằng và Bất Lương”
Đặng Phúc
Trích trong Tin Paris:
Võ Văn Ái: phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo , GHPGVNTN
Trả lời bài viết vu cáo vô bằng và bất lương của bà Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
Võ Văn Ái viết như sau :
Bài viết dài hơn 9 trang, khổ A4, chuyện nọ nối sang chuyện kia, không đầu không đuôi, quanh co khúc mắc. Người đọc có cảm tưởng nghe một người đàn bà mất gà nghi cho nhà hàng xóm đánh cắp, nên đứng ở bờ dậu văng tục giờ này sang giờ khác.
Đó là ngôn từ của GS Võ Văn Ái, phát ngôn nhân của Văn Phòng II Viện Hóa Đạo. Đây là tiếng nói chính thức của GHPGVNTN trả lời cho Bà GH Trần Lệ Tuyền.
Từ 1963-2009, chúng tôi nhận thấy Phật Giáo Ấn Quang làm chủ được chính trị Miền Nam Việt Nam Cộng Hòa từ 1963 cho đến nay, chưa thấy họ thốt lên lời sám hối, hay lời xin lỗi nạn nhân từ Huế đến Sài gòn, và ít ai dám đặt bút xuống viết sự thật về Phật Giáo Ấn Quang, Văn phòng II Viện Hóa Đạo. Có phải mọi người đều sợ sẽ bị tai họa như bị chôn sống, bị đập bể sọ, bị xử tử bởi Phật Giáo Ấn Quang chăng?. Chỉ có ông Đặng Văn Nhâm “điếc không sợ súng” nên viết 3 cuốn Giặc Thầy Chùa để kể tội ác Phật Giáo Ấn Quang, ông Đặng Văn Nhâm có kể tỉ mỉ những giai thọai sự lưu manh, điếm xảo của Võ Văn Ái, khi hắn còn hầu hạ sư ông Nhất Hạnh và sư bà Cao Ngọc Phượng. Xin ông Đặng Văn Nhâm kể lại cho đọc giả biết là phản ứng của Võ Văn Ái đối với bài viết của ông ra sao. Không biết tác giả của bài Con Đường Đạo hay Âm Mưu Biến Đảng Thành Đạo, Giấc Mơ Lãnh Tụ (của Phật Giáo Ấn Quang), Chiến Dịch Hoa Hồng Đỏ ổ hải ngoại , hay Biến Động Miền Trung của Thiếu tá Cảnh Sát Liên Thành, và các ký giả ngọai quốc viết về Phật Giáo Ấn Quang, GHPGVNTN v..v.. có được Võ Văn Ái phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo đáp trả bằng văn thư “vô bằng và bất lương”, " người đàn bà mất gà " không? hay chỉ có bà HG Trần Lệ Tuyền được Võ Văn Ái “hoan hỉ” tặng cho văn thư “ vô bằng và bất lương” "người đàn bà mất gà"?
Ông Liên Thành là tác giả của Biến Động Miền Trung, là Thiếu Tá Cảnh sát Thừa Thiên Huế, đang đi nhiều nơi thuyết trình và đại diện cho 5,000 cảnh sát Thừa Thiên Huế để xin lỗi đồng bào Huế. Dù ông là người đã đem hết tim óc để cứu dân Huế khỏi họa Phật Giáo Ấn Quang. Đó là tinh thần của một người phật tử. Trái lại ông Võ Văn Ái là phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN ngày xưa ông theo đòan phản chiến, chống Việt Nam Cộng Hòa, chống Mỹ, nay ông mất nhân bản trước một nạn nhân của Phật Giáo Ấn Quang là bà HG Trần Lệ Tuyền. Võ Văn Ái chưa hề nhắc đến lịch sử tội ác của Phật Giáo Ấn Quang hay lên tiếng kêu gọi GHPGVNTN đội khăn tang sám hối, cầu siêu cho nạn nhân Miền Trung. Võ Văn Ái không là phật tử mà chỉ là tên lưu manh, tên khốn nạn. Tại sao chúng ta phải dùng những danh từ nặng nề này với tên Võ Văn Ái. Xin hãy xem "người đàn bà mất gà" là ai.
đầu xanh đội tang trắng do tội ác Phật Giáo Ấn Quang và việt gian Cộng Sản
Bà HG Trần Lệ Tuyền là ai?
Theo những dữ kiện của bà HG Trần Lệ Tuyền viết ra
1- Cha của bà là ông Trần Tăng bị việt gian Cộng Sản bắn chết năm 1964, tức là trong giai đoạn Phật Giáo Ấn Quang làm chủ Miền Trung, sau đó bọn chúng cướp tiền của ông 27,000 đồng VNCH.
2- Việt gian Cộng Sản không cho gia đình bà HG Trần Lệ Tuyền chôn cất hay ma chay người chúng xử tử, bọn chúng gian ác bắt cả gia đình đàn bà, trẻ em đem vào rừng chôn dưới hầm đất dù nắng hay mưa, hay khi hầm ngập nước khiến mẹ bà HG Trần Lệ Tuyền thức suốt đêm tát nước để các con bà không bị chết ngộp. Lúc đó "Phật Giáo Ấn Quang cứu quốc " ở đâu không đi cứu đàn bà trẻ em như gia đình của bà HG Trần Lệ Tuyền? nếu quân đội đồng minh không cứu gia đình đàn bà trẻ em vô tội khỏi bàn tay tàn ác của việt gian Cộng Sản thì ngày hôm nay đâu còn HG Trần Lệ Tuyền để được Võ Văn Ái tặng cho danh hiệu “vô bằng và bất lương” ", " người đàn bà mất gà"?
3- Bác của bà HG Trần Lệ Tuyền là ông Trần Thắng cũng bị việt gian Cộng Sản bắt, bỏ tù và giết mất xác.
HT Thích Minh Chiếu, trụ trì Chùa Việt Nam, Seattle, WA
là cựu Trung tá QL/VNCH phục vụ tại một đơn vị ở Biên Hòa,
khóa 12 Võ Bị Đà Lạt, có vợ con ở California và mới đi tu sau nầy
Bà HG Trần Lệ Tuyền kể cho chúng ta những chuyện gì?
1- Trong bài viết Nhớ lại cuộc thảm sát Thanh Bồ Đức Lợi ngày 24-8-1964- liên quan đến Phật Giáo Ấn Quang – Thích Minh Chiếu là người sách động biểu tình bạo loạn có đổ máu và dẫn đoàn sinh viên Phật giáo đi đốt làng giết người ở Thanh Bồ Đức Lơi ngày 24-08-1968.
Yêu cầu Võ Văn Ái phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, và GHPGVNTN cho biết lời tố cáo cùa bà HG Trần Lệ Tuyền có “vô bằng và bất lương” không?
2- Cuộc bạo loạn do Phật Giáo Ấn Quang cướp chính quyền Miền Trung giam cầm tra tấn và giết người, giết quân cán chính Việt Nam Cộng Hòa trái phép năm 1966. (Thống kê sau vụ đó 200 nạn nhân bị giết và bị thương, khoản 6000 sĩ quan, hạ sĩ quan, quân nhân đào ngũ chạy theo Cộng Sản [Hồi Ký của trung Tướng Trần Văn Đôn]). Tổng hành dinh Quân Đoàn Vạn Hạnh bắt giam nhiều người quân dân cán chính Việt Nam Cộng Hòa ở chùa Phổ Đà, và nhiều các chùa khác tđược sử dụng như trại giam, phòng tra tấn, phòng xử tử. Trong 40 ngày họ bị đánh đập, bị tra tấn, có người bị giết. Người cai tù là Trung sĩ quân cảnh Nguyễn Văn Sự. Giáo sư Trịnh Thể và ông Phan Thuyết, bà HG Trần Lệ Tuyền là những người đi đến tận chủa Phổ Đà đem mềm chiếu cho nạn nhân bị Phật Giáo Ấn Quang giam cầm vô cớ. Các nạn nhân bị lột hết quần áo, chỉ có mặc quần lót, không được cấp mềm, chỉ được phát chiếu. Sau 40 ngày bị tra tấn, nhiều nạn nhân bị đánh đập dã man, một số người bị giết chết kết quả số nạn nhân là 200 người vừa bị giết, bị thuơng trong Biến Động Miền Trung 1966 [Hồi Ký của Trung Tướng Trần Văn Đôn].
Yêu cầu Võ Văn Ái phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, và GHPGVNTN cho biết lời tố cáo cùa bà HG Trần Lệ Tuyền có “vô bằng và bất lương” không?
Chứng tích tội ác của Phật Giáo Ấn Quang và Cộng sản Tết Mậu Thân 1968
3-Trong bài Ai Đã Ra Lệnh Treo Cờ Phật giáo tại Huế Tết Mậu Thân 1968 và tại Đà Nẳng ngày 29-03 đến ngày 30-4-1975 của bà HG Trần Lệ Tuyền trích:
-Tôi đã sống qua những ngày tháng kinh hoàng nhất tại Đà Nẵng . Đặc biệt, là những ngày cuối cùng trước khi ĐN rơi vào tay của cộng sản. Tôi đã nghe lời kêu gọi của HT Thích Đôn Hậu phát đi từ « Đài Phát thanh Giải phóng » và được truyền thanh tại chùa Pháp Lâm ở số 500, đường Ông Ích Khiêm ĐN, đã phát ra lời kêu gọi của « Hòa thượng » Thích Đôn Hậu như sau :
« Tôi Hòa thượng Thích Đôn Hậu, Đại diện Trung ương Liên minh các Lực lượng Dân tộc, Dân chủ và Hòa bình Việt Nam - Đại diện Chính phủ Cách mạng Lâm thời Miền Nam Việt Nam,- và Chánh Đại diện Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất miền Vạn Hạnh ( miền Trung). Tôi long trọng tuyên bố: Kể từ giờ phút này, GHPGVNTN đã hoàn thành sứ mạng của lịch sữ. Vì vậy, tôi yêu cầu tất cả đồng bào hãy treo cờ Phật giáo, nếu nhà nào không có, thì hãy đến mua tại các chùa, để chào mừng cách mạng đã thành công và cũng để thể hiện rằng đồng bào không chống đối chính quyền cách mạng ».
Tại Đà Nẵng vào thời điểm ấy, khi nghe những lời kêu gọi của « Hòa thượng » Thích Đôn Hậu như trên, mọi người ai cũng hiểu là « Hòa thượng » Thích Đôn Hậu vừa kêu gọi vừa cảnh cáo ngầm rằng « … để thể hiện rằng đồng bào không chống đối chính quyền cách mạng ». Nghĩa là : Ai không treo cờ Phật giáo là chống cộng sản………
Nhưng cuồng vọng ấy Phật giáo Ấn Quang cũng không từ bỏ, nên từ ngày 29/03/1975 đến 30/04/1975 tại Đà Nẵng ; Thích Đôn Hậu cũng ra lệnh treo cờ Phật giáo và Ra lệnh cho Quân-Cán-Chính-Việt Nam Cộng Hòa phải đến trình diện tại chùa Pháp Lâm, ở số 500, đường Ông Ích Khiêm, là « Trụ sở Ủy ban Hòa hợp-Hòa giải Thị bộ Đà Nẵng » , rồi cũng cấp giấy trình diện cho các vị ấy, để rồi sau đó Phật giáo Ấn Quang đã bị những cán bộ cao cấp của đảng cộng sản như : Hoàng Châu Ký, Hoàng Văn Lai, Trần Thận ... chửi như tạt nước vào mặt cũng tại chùa Pháp Lâm này. Người dân Đà Nẵng vẫn nhớ vào ngày 18/05/1975, chính Thích Đôn Hậu đã ra lệnh cho đồng bào tại Đà Nẵng và các vùng lân cận : « Mỗi gia đình ít nhất phải có một người để cầm đèn đuốc đi diễn hành trong đêm 18 rạng ngày 19/05/1975, để mừng sinh nhật của bác Hồ vị cha già của dân tộc » ; mà tôi đã viết qua trong bài 30/4/1975, Máu Và Nước Mắt.)
Xin đọc giả vào Blog ghpgvntn-toiacphatgiaoanquang.blogspot.com , Blog Biến Động Miền Trung v..v.. để biết thêm về nạn nhân của Phật Giáo Ấn Quang trong bài viết trên.
Yêu cầu Võ Văn Ái phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, và GHPGVNTN cho biết bài viết này của bà HG Trần Lệ Tuyền có “vô bằng và bất lương” không?
4-trong bài viết Tưởng Niệm Bốn Mươi Năm Cuộc Thảm sát Mậu Thân : 1968-2008 . đề mục Những kẻ đã nhúng tay vào máu của đồng bào trong cuộc thảm sát Tết Mậu Thân , 1968.
[trích]
* Tại Sài Gòn - Hòa Thượng Thích Trí Dũng :
Và bây giờ, tôi xin phép quý độc giả để trở lại với những tên đồ tể trong cuộc thảm sát kinh hoàng này :
Trước hết, phải kể rõ cho mọi người cùng biết đến những hành vi làm giặc của một «Vị Cao Tăng » của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất ( Ấn Quang) đó là « Hòa thượng » Thích Trí Dũng, hiện đương còn sống tại Việt Nam , qua những lời kể của chính « Hòa thượng » Thích Trí Dũng về những công lao từng nuôi giấu Lực lượng Biệt động Sài Gòn-Gia Định, thuộc Lữ đoàn 316, trong đó có Thiếu tướng Việt Cộng Trần Hải Phụng và một số lượng vũ khí lớn lao được chính Thích Trí Dũng đã cạy nắp mộ của ông Ngô Đình Cẩn, một người yêu nước và chống cộng, rồi đem bỏ tất cả súng đạn vào, để bắt cái xác chết của ông Ngô Đình Cẩn phải giữ súng đạn của Việt cộng từ năm 1964 cho đến ngày 30-4-1975. Đặc biệt, trong cuộc thảm sát tết Mậu Thân, Thích Trí Dũng đã là một tên đồ tể, đã từng xuống tay sát hại dân lành. Tôi xin mời quý vị cùng đọc những lời giới thiệu của « nhà báo » Việt Nhân cùng lời kể của chính Thích Trí Dũng bằng giấy trắng mực đen trên tờ Thế Giới Mới số 220, xuất bản ngày thứ hai 20-1-1997 tại Sài Gòn, nơi trang 66-67 và 68. Sau đó in thành sách : « Tài Trí Việt Nam : Người Dựng Chùa Một Cột ở Miền Nam ». Xin trích lại nguyên văn như sau :
* « Hòa Thượng Thích Trí Dũng đã đóng góp cho cách mạng rất nhiều, ông là nhà sư được Hồ Chủ Tịch viếng thăm và mời cơm… Tên tuổi ông được gắn liền với quá trình xây dựng Chùa Một Cột ( Nam Thiên Nhất Trụ) ở miền Nam … . Chùa Nam Thiên Nhất Trụ (NTNT) hiện tọa lạc tại số 1/90 đường Nguyễn Du, thị Trấn Thủ Đức, ( TP Hồ Chí Minh), được khởi công xây dựng theo mẫu chùa Một Cột tức chùa Diên Hựu- một công trình văn hóa nỗi tiếng có từ thời Lý, ở thủ đô Hà Nội.
Hòa Thượng Thích Trí Dũng kể lại :
« Khi xây dựng chùa Nam Thiên nhất Trụ ( Chùa Một Cột tại miền Nam) chính quyền Ngô Đình Diệm đã nhiều lần ngăn cản vì sợ chùa sẽ khơi dậy trong lòng người dân đang sống ở nữa miền đất nước bị người Mỹ chiếm đóng, ý thức dân tộc, sự mong muốn đấu tranh cho nước nhà thống nhất, độc lập và tự do. Lúc đó, đại diện văn phòng phủ Tổng Thống Sài Gòn bảo rằng : Hòa thượng muốn làm gì thì làm nhưng không được xây Chùa Một Cột. Tôi hỏi tại sao, họ trả lời : « Nếu Chùa Một Cột được xây dựng thì sau này cộng sản Bắc Việt sẽ vào cư ngụ ở đây ». ( Ôi ! Tổng Thống Ngô Đình Diệm là vị đã Tiên Tri được tất cả mọi sự, lời người viết). Nhưng bất chấp tất cả, chùa Nam Thiên Nhất Trụ vẫn được xây dựng. Chính trong quá trình đào hồ Long Nhẫn để định móng xây chùa, những người thợ đã phát hiện ra tảng đá lớn dài 1,3m, dày 0,2m. Nhờ mãnh vỡ, mọi người mới biết đây không phải là đá, khi đập ra, họ thấy bên trong có một cổ vật bằng bạch kim, hình tròn, đường kính 0,38m, dày hơn 1cm, nặng 6,2kg, trên mặt khắc 4 chữ Hán « Ngũ Tử Đăng Khoa » và 21 hoa văn đặc sắc, cổ vật này được nhà tư sản người Hoa là Lý Long Thân đòi mua với giá 4 triệu đồng ( bốn triệu đồng) và 200 lượng vàng (hai trăm lượng vàng) thời giá lúc đó. Người Mỹ khi khảo sát cổ vật cũng đã ngõ ý được đổi bằng một bệnh viện 3 tầng với 600 giường, có đầy đủ dụng cụ Y khoa. Cả Tổng Thống Ngô Đình Diệm khi biết cũng đã cử người xuống thương lượng xin được lấy cổ vật ấy, hứa sẽ đáp ứng mọi yêu cầu, nhưng tôi ( HT Thích Trí Dũng) là người chủ trì việc xây cất chùa vẫn một mực chối từ và đem giấu cổ vật đi. Cho đến khi nước nhà thống nhất tôi đã tình nguyện hiến cổ vật cho nhà nước : Ngày 25-8-1988, Phó Thủ tướng Phan Văn Khải, Thượng tướng Trần Văn Trà, Thiếu tướng Trần Hải Phụng, giáo sư Trần Văn Giàu cùng các nhà nghiên cứu khảo cổ đã đến tiếp nhận cổ vật đem vế trưng bày ở phòng « Sài Gòn xưa » của Bảo tàng cách mạng TP. Hồ Chí Minh.
* Hòa Thượng Thích Trí Dũng kể về những thành tích cách mạng :
« Năm 1947, hơn 2000 nhân sĩ, trí thức yêu nước bị phái Công Giáo phản động bắt giam ở nhà hầm Phát Diệm. Lúc đó, Đại tướng Võ Nguyên Giáp và ông Hồ Tử Du với lá thư riêng của Hồ Chủ Tịch đã đến Đồng Đắc ủy nhiệm cho tôi- trên cương vị Đại diện Phật giáo Cứu quốc Trung ương- bằng mọi cách phải giải thoát. Nhờ sự hậu thuẫn của cách mạng, việc giải thoát đã thành công. Với thành tích này, tôi được Hồ Chủ Tịch khen thưởng và được tướng Nguyễn Sơn mời làm cố vấn. Sau khi giải thoát cho 2000 nhân sĩ, trí thức, tôi bị bọn Công Giáo phản động tuyên án tử hình. Để tránh sự trả thù và thể theo yêu cầu của một số Phật tử Nam Kỳ, năm 1953 tôi vào miền Nam.
Từ khi vào Nam tôi đã xây chùa Linh Giác ở Đà Lạt, chùa Phổ Chiếu, Phổ Minh ở Gò Vấp, chùa Phổ Quang ở Tân Bình, tôi quyết đinh xây dựng Chùa Một Cột tại làng Đại Học Thủ Đức, phỏng theo mô hình Chùa Diên Hựu (Một Cột) ở Hà Nội. Bị chính quyền Ngô Đình Diệm cản ngăn, tôi về mướn người rào kín khu đất định xây chùa lại, thuê thợ đến làm từ 4 giờ chiều đến 11 giờ đêm. Biết được sự kiện tôi lén xây dựng chùa, chính quyền Diệm sai người đến yêu cầu tôi phá ngay vì lý do chính trị. Tôi nói với họ : Tôi chỉ biết xây chứ không biết phá. Cản ngăn không được, họ lại đưa tiền cho tôi để tôi xây dựng chùa khác, nhưng tôi không chịu . Thế là họ đành để tôi xây dựng chùa mà không lấy tiền lại.
Năm 1964, tại Chùa Một Cột (Nam Thiên Nhất Trụ) Thủ Đức qua trung gian là (bọn Cộng Sản Bắc Việt nằm vùng) anh Bùi Kỳ Vân, anh Nguyễn Đức Lộc là Chính trị viên đội Biệt động Thủ Đức, tôi gặp anh Nguyễn Văn Bá, ông Nguyễn Văn Thăng hiện đều là anh hùng Quân đội Nhân dân Việt Nam và đều ở Đội Biệt động Sài Gòn-Gia Định ngày ấy. Họ đã nhờ tôi tạo điều kiện cho Lực lượng Biệt động Sài Gòn-Gia Định thuộc Lữ đoàn 316 xây dựng cơ sở ( Cộng Sản ) bí mật tại Chùa Một Cột và Chùa Phổ Quang ở gần sân bay Tân Sơn Nhất-là hai ngôi chùa do tôi kiến tạo và trụ trì. Tôi đồng ý, thế là hai ngôi chùa này trở thành hai cơ sở hoạt động bí mật của Biệt động Sài Gòn-Gia Định cho đến ngày 30-4-1975.
chùa Phổ Quang
· Trong cuộc Tổng công kích Mậu Thân 1968, Chùa Phổ Quang là điểm khai hỏa đánh sân bay Tân Sơn Nhất ; ở đây tôi đã qua mắt địch , để che giấu một số lượng lớn vũ khí và ( Cộng Sản ) Lực lượng Biệt động Sài Gòn-Gia Định thuộc Lữ đoàn 316. Chùa Phổ Quang cũng là nơi ở của Thiếu tướng (việt gian Cộng Sản) Trần Hải Phụng và anh hùng Lực lượng vũ trang Nguyễn Văn Bá, chùa thường xuyên bị địch để ý. Để che mắt địch, chúng tôi đã cạy nắp mồ Ngô Đình Cẩn em ruột Ngô Đình Diệm, chôn trong chùa Phổ Quang để giấu vũ khí. Chính vì vậy, địch không ngờ tới. Còn sự di chuyển của các chiến sĩ Lực lượng Biệt động thì đích thân tôi đã lái xe hơi chở họ nên địch không thể ngờ được. Vì thế, vũ khí và con người được giữ gìn cho đến giờ chót. »
Quý vị vừa đọc qua những lời kể của chính « Hòa Thượng » Thích Trí Dũng, từng là thành viên lãnh đạo Trung ương Phật giáo cứu quốc từ năm 1946 ; với những thành tích thâm niên làm cộng sản. Đặc biệt trong cuộc thảm sát Mậu Thân 1968, như đã trích ở trên , là một bằng chứng không thể chối cãi, tôi nghĩ rằng không cần phải viết thêm điều gì nữa cả.
Tuy nhiên, có một điều đáng nói là trước đây vào tháng 4 năm 1998, Thích Trí Dũng sang Hoa Kỳ để làm công tác ngoại vận, khi đến các chùa Thích Trí Dũng đã bị đông đão Phật tử phản đối thì tất cả các hàng tăng lữ có mặt tại Hoa Kỳ đã ra « Thông bạch-Bạch thư » gồm có nhiều chữ ký của các sư sãi nội dung nguyên văn như sau :
Thông Bạch của hàng Giáo Phẩm Phật Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ.
Chúng tôi ký tên dưới đây là hàng giáo phẩm đứng đầu các tổ chức Phật giáo Việt Nam đang hành đạo tại Hoa Kỳ minh định rằng :
Đại lão Hòa thượng Thích Trí Dũng, là một bậc đạo hạnh chân tu, ấu niên xuất gia, đã đi hành đạo tại miền Nam Việt Nam từ năm 1954. Đại lão Hòa thượng luôn luôn hướng về Phật sự, từ thiện, xã hội, lập chùa mở cảnh. Ngài đã tạo một ngôi chùa « Nam Thiên Nhất Trụ » tại làng Đại Học Thủ Đức từ năm 1972. Hiện nay ngôi chùa này là một danh lam mang sắc diện Văn Hóa Lịch Sử Phật Giáo hưng thịnh từ thời nhà Lý. Đại lão Hòa thượng Thích Trí Dũng trong chuyến viếng thăm Phật Giáo các nước Á Châu do cộng đồng Phật Giáo thỉnh mời ; Ngài có ghé thăm các Pháp hữu Sơn Môn tại các tu viện, Phật cảnh Già Lam tại Hoa Kỳ. Ngài không hề tham gia bất cứ tổ chức chính trị nào từ năm 1954. Chúng tôi luôn luôn tôn kính Ngài là bậc Trưởng Thượng Cao Tăng.
Ngày 27 tháng 5 năm 1998.
Đồng ký tên :
- HT Thích Thanh Cát : Tăng thống Giáo hội Liên Tông Phật Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ.
- HT Thích Mãn Giác : Hội chủ Tổng hội Phật giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ.
- HT Thích Hộ Giác : Tăng Thống Giáo hội Tăng già Nguyên Thủy Việt Nam hải ngoại- Chủ tịch Hội đồng điều hành Văn Phòng II Viện Hóa Đạo, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại Hoa Kỳ.
- HT Thích Giác Nhiên : Pháp chủ Giáo Hội Tăng Già Khất Sĩ Thế Giới.
- HT Thích Minh Thông : Tổng thư ký Hội đồng Phật giáo Á Châu tại Hoa Kỳ.
[ngưng trích]
Yêu cầu Võ Văn Ái phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, và GHPGVNTN cho biết lời tố cáo cùa bà HG Trần Lệ Tuyền có “vô bằng và bất lương” không?
[Trích ]
Võ Văn Ái viết: Bài viết dài hơn 9 trang, khổ A4, chuyện nọ nối sang chuyện kia, không đầu không đuôi, quanh co khúc mắc. Người đọc có cảm tưởng nghe một người đàn bà mất gà nghi cho nhà hàng xóm đánh cắp, nên đứng ở bờ dậu văng tục giờ này sang giờ khác. Suốt bài bà Lệ Tuyền chỉ lan man viết điều bà muốn nói, chẳng băn khoăn đến sự thật và lịch sử…[ngưng trích]
Võ Văn Ái, phát ngôn nhân của Văn phòng II Viện Hóa Đạo chế nhạo những dữ kiện lịch sử của hàng ngàn dân Huế bị giết được bà HG Trần Lệ Tuyền kể lại như là chuyện “người đàn bà mất gà”
Thưa ông Võ Văn Ái, từ lúc nào ông Võ Văn Ái và Văn phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN xem 5327 nạn nhân bị Phật Giáo Ấn Quang giết chết và 1200 người bị mất tích là “gà”? những ký giả ngọai quốc viết nhiều bài báo kể về tội ác Mậu thân, hay ông Liên Thành là tác giả Biến Động Miền Trung cũng thuộc loại “người đàn bà mất gà” không? Và trong tương lai, các nạn nhân, các nhân chứng sẽ yêu cầu lịch sử thế giới vạch trần tội ác chống con người ghi lại, tất cả những người này đều được ông Võ Văn Ái xếp vào hạng “người đàn bà mất gà” không?
Thí dụ nếu bà Faulkner, người cộng tác đồng sàn của ông Võ Văn Ái đọc được câu chuyện nạn nhân của Phật Giáo Ấn Quang và bà kể lại cho giới truyền thông phương Tây nghe thì ông Võ Văn Ái có gọi bà Faulkner là “ người đàn bà mất gà” không?
Võ Văn Ái Bà Faulkner
Tiện đây Đặng Phúc tôi có đôi lời nhắn gởi đến bà Faulkner.
Chúng tôi gọi bà bằng tên thật là bà Faulkner, nhiều người Việt không rành tiếng Anh sẽ phát âm tên bà là “Phóc Nơ”, hay “Phóc Ne”. Xin đừng ai gọi là “Phất nơ”, “Phất ne” vì không thanh nhã lắm. Bà Faulkner là người Anh sỏi tiếng việt, đặc biệt là bà nói được giọng Huế ngọt ngào nên không có lý do gì bà không đọc được những giòng chữ này.
Tôi xin gởi lời chào bà với niềm trân trọng và quý mến.
Thưa bà Faulkner,
Chúng tôi yêu cầu bà Faulkner chấm dứt dùng tên của Phù Thánh Linh Nhân Hoàng Thái Hậu nước Nam là Hoàng Thái Hậu Ỷ Lan, của triều đại Lý Thánh Tông năm 1063. Phù Thánh Linh Nhân Hoàng Thái Hậu Ỷ Lan là người tài đức, là bật mẫu nghi có công giữ vững nước nhà khỏi giặc Tống (giặc Tàu) xâm lược, bà là người hiền đức đặt những bài kinh câu kệ để dạy dân còn được truyền tụng đến ngày nay.
Nhiều người lập bàn thờ kính nhớ công đức của Phù Thánh Linh Nhân Hoàng Thái Hậu Ỷ Lan. Do đó lời yêu cầu của tôi là mong bà đừng “xúc phạm” đến tên của vị chúng tôi đang thờ phượng. Chúng tôi tôn trọng văn hóa của nước Anh, kính trọng bà Elizabeth Nữ Hoàng của Anh quốc, đó là quê hương của bà Faulkner mong bà cùng chúng tôi tôn trọng vị Phù Thánh Linh Nhân Hoàng Thái Hậu Ỷ Lan.
April 1st, 2009
Xin đưa một thí dụ gần đây nhất, ngày 1 tháng 4, 2009 khi bà Michelle Obama, mệnh phụ phu nhân của Hoa Kỳ, cùng với phu quân là Tổng Thống Obama đến Hoàng cung thăm viếng Nữ Hoàng Elizabeth. Trong lúc thân thiện bà Michelle Obama vịn lưng Nữ Hoàng Anh thì nhân dân Anh và báo chí thế giới phản đối phê phán là “phạm thượng”. Trong văn hóa của Việt Nam chúng tôi cũng có những phong tục như là không dùng tên ông bà tổ tiên để cho đặt tên cho con cái, không lấy tên của bật mẫu nghi Phù Thánh Linh Nhân Hoàng Thái Hậu Ỷ Lan để làm tên mình. Những giây phút đê mê riêng tư, âu yếm, quần thảo của ông- bà Faulkner không biết có đùa cợt gọi nhau là Hoàng Thái Hậu Ỷ Lan / Đại Đế Henry VIII đấy chứ?!?! Chúng tôi tin rằng tên lưu manh Võ Văn Ái được cha mẹ giáo dục về phong tục và văn hóa Việt, nhưng hắn không nói cho bà Faulkner biết sự xúc phạm văn hóa Việt khi bà dùng tên Ỷ Lan.
Dư luận cho rằng bà Faulkner là cựu nhân viên đài BBC, dù chương trình phát thanh tiếng Việt của đài BBC nhiều năm có thành tích làm lợi cho việt gian Cộng Sản, tuyên truyền cho việt gian Cộng Sản, giúp việt gian Cộng Sản đánh xập chế độ Miền Nam Việt Nam Cộng Hòa v..v.. nhưng họ chưa xúc phạm đến Phù Thánh Linh Nhân Hoàng Thái Hậu Ỷ Lan của nước Việt. Do đó, chúng tôi mong rằng bà Faulkner chấm dứt việc xúc phạm nghiêm trọng đến người chúng tôi thờ phượng và văn hóa của dân tộc Việt.
Chúng tôi tin là bà Faulkner không nợ xương máu gì với nhân dân Huế, gia đình bà không là nạn nhân của Mậu Thân năm 1968. Rất tiếc từ khi bà tham gia vào các hoạt động của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN cho đến nay bà không được cơ quan an ninh như MI6-MI5 nhắc nhở bà về các hoạt động của Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN là điều đáng ngạc nhiên. Chúng tôi xin mời bà đọc tài liệu lịch sử của Phật Giáo Ấn Quang , Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN các thủ phạm gây tội ác đốt cháy nhiều đồng đạo, xử tử hàng ngàn người dân Huế, xử tử 4 người bác sĩ quốc tịch Đức, 2 người quốc tịch Hoa Kỳ tại Huế năm 1968, bắt cóc, giam cầm nhân viên báo chí quốc tế v..v... Nếu bà Faulkner không tin vào dữ kiện lịch sử do nhiều người Việt đưa ra mong rằng bà liên lạc Bộ Ngọai Giao Anh Quốc, thư viện quốc gia Anh Quốc, cơ quan an ninh Anh quốc, đọc báo chí thế giới v..v.. để bà hiểu rõ sự thật. Chúng tôi mong rằng bà tránh xa những người Phật giáo cực đoan, thẳng tay tàn sát người vì tham vọng của Phật Giáo Ấn Quang, Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN để bà không bị hiểu lầm bà “đồng tình, đồng lõa” với tội ác của Phật Giáo Ấn Quang Viện Hóa Đạo và GHPGVNTN. Nếu bà Faulkner tiếp tục “hoan hỉ” phục vụ cho Văn phòng II Viện Hóa Đạo và GHPGVNTN thì dư luận thế giới, truyền thông thế giới, nhân dân Việt Nam sẽ nêu tên bà trong danh sách "đồng lõa với tội ác chống nhân loại " là điều không tránh khỏi.
Xin bà Faulkner đặt mình vào vị trí của bà HG Trần Lệ Tuyền là nạn nhân của Phật Giáo Ấn Quang, là nạn nhân của việt gian Cộng Sản thì bà có thái độ gì với ông Võ Văn Ái khi ông Võ Văn Ái gọi bà HG Trần Lệ Tuyền là "người đàn bà mất gà ". "vô bằng và bất lương" ? xin bà tìm nghe những đoạn audio nạn nhân của Mậu thân được lưu trữ trên internet và cho chúng tôi biết quan điểm của bà đối với Võ Văn Ái Văn phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN.
Và nếu bà thương xót đến các nạn nhân đã chết oan ức , bà muốn đóng góp với chúng tôi trong việc vạch trần tội ác của Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN , đưa họ ra tòan án nhân loại thì chúng tôi vô cùng hoan hỉ, các oan hồn nạn nhân chỉ mong được giải oan, được siêu thoát, công đức vô lượng. Cứu một người, cứu 1 linh hồn bằng xây cất năm bảy cái chùa.
Xin trở lại câu chuyện của bà HG Trần Lệ Tuyền
Chúng tôi xin chia xẻ nỗi đau của gia đình bà HG Trần Lệ Tuyền, và nỗi đau của hàng ngàn, hàng triệu người dân Huế. Mong rằng không chỉ có một HG Trần Lệ Tuyền, hay Liên Thành lên tiếng. Xin hàng ngàn, hàng triệu nạn nhân của Phật Giáo Ấn Quang, Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN mọi người đừng sợ hãi, đừng im lặng, xin hãy cùng nhau nói lên sự thật về tội ác của Phật Giáo Ấn Quang, Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN v..v.. dù dưới danh xưng nào cũng không ai che lấp được núi xương, biển máu do bọn tàn ác giết người không gớm tay.
Theo thông bạch của Sa Môn Thích Hộ Giác Văn phòng II Viện Hóa Đạo sẽ tổ chức ngày Lễ Tiểu Tường đức cố Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang lúc 11 sáng Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2009 tại Chùa Điều Ngự 14472 Chestnut St. Westminster, CA 92683. Ngày đó phải được đổi thành ngày cầu an, cầu siêu, cầu độ cho hàng ngàn nạn nhân của HT Thích Huyền Quang. Bao giờ đại diện của Văn phòng II Viện Hóa Đạo, GHPGVNTN sẽ lên tiếng giải thích là GHPGVNTN có đồng ý, đồng tình với Võ Văn Ái để gọi bà HG Trần Lệ Tuyền không là “người đàn bà mất gà” hay “vô bằng và bất lương” không ?
Chỉ còn 2 ngày nữa, chúng ta chờ xem ngày Tiểu Tường của Thích Huyền Quang , GHPGVNTN có thái độ gì?
Lịch sử Việt Nam ghi lại hàng triệu nạn nhân của Phật Giáo Ấn Quang đã “sống không nhà, đi không đường, tù không tội, chết không mồ”. Xin hẹn quí đọc giả đề tài này trong bài sau.
Đặng Phúc.
No comments:
Post a Comment