Monday, July 8, 2013

Tran Đình Ngọc- Này Đào văn Bình, Hưởng bao ơn mưa móc của VNCH

LTS- Đào Văn Bình ôm chân chị em Ngô thị HIền , Ngô Ngọc Hùng đài VNHN.. Bị Nhà Báo Hồng Phúc tố cáo đài VNHN đón tiếp tổng lãnh sự việt gian CS,  Giám đốc đài là Dương Văn Hiệp - Lưu Lê Ngọc giao du, về VN hợp tác phát thanh với "đảng CS " .  nên Đào Văn Bình như mèo đánh rơi miếng mỡ..... năm 2013, Đào Văn Bình lạy lục bọn ma tăng chùa Điều Ngự/ chùa Từ Đàm 2 tại hải ngoại, đọc điếu văn chia vui cùng đảng việt gian CS và bọn ma tăng đốt sư Thích Quảng Đức. thế là căn bệnh di căn việt gian Đào Văn Bình thập niên 60's "ăn cơm quốc gia thờ ma tăng CS" càng lộ rõ.

trích phần đài VNHN bị tố cáo...

Năm 2009, ký giả Hồng Phúc, cựu Giám Đốc đài Việt Nam Hải Ngoại tại Virginia, tố cáo trước công luận, vài vị Giám Đốc của Đài có hành động “giao du mật thiết” với Đệ tam Tham Tán Tòa Đại Sứ VC trải dài từ 2005-2009.
Hoàng Lan Chi lúc đó vừa xìn nghỉ cộng tác với Đài VNHN. Vì chứng kiến sự việc từ khi ô Hồng Phúc tố cáo trong nội bộ, chứng kiến hành động bịt miệng ô Huỳnh Quốc Bình ( khi ô này tố cáo ÔB Dương Văn Hiệp và Lưu Lệ Ngọc không  có thiện chí giải quyết vấn đề cho rõ ràng trong nội bộ), Lan Chi đã viết một mail từ giã và cho biết sẽ lên tiếng nếu cần.
Đánh giá sai sự việc, vài vị Giám Đốc đài đã có những hành động sau:
1) Lợi dụng có phương tiện ( là radio, là Đài Phát Thanh) trong tay để “vu khống” Hồng Phúc cùng những người lên tiếng cho “lẽ phải” như Huỳnh Quốc Bình, Đoàn Trọng Hiếu; 2) Lợi dụng sự im lặng của một số cộng tác viên ( vì những người này mê micro);
3) Lợi dụng sự im lặng của môt số cơ quan truyền thông ở VA ( vì họ ngại đụng chạm, vì họ có dây dưa rễ má với đài)
4) Lợi dụng một số tổ chức, hội đoàn ở VA  từng “nhờ vả” Đài trong những lần gây quỹ hay phát thông báo, tin tức.
5) Lợi dụng sự im lặng của một số “nhân vật” ở VA chỉ vì họ đã ‘chót” có mặt trong những buổi tiệc tùng của vợ chồng Giám Đốc Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc ( có sự hiện diện của Đệ tam Thám tán đặc trách liên lạc với người nước ngoài, Nguyễn Sĩ Tuệ, của Tòa Đại Sứ VC), và khi rời tiệc, họ đã không  đủ  can đảm để  tố cáo.
Vài vị Giám Đốc đã lợi dụng những điều kể trên để “lao đầu” vào một việc đáng phỉ nhổ: toan tính dùng phương tiện để trấn áp kẻ không có, toan tính đổi trắng thay đen. Lan Chi , lúc bấy giờ, ở vào tâm trạng đang buồn bực vì đủ thứ, và quy những cái đó, những “kiếp nạn” của mình, đều do VC mà ra, nên đã “nổi sung” trước cái gọi là ” ban ngày chống cộng, ban đêm tiếp VC” mà bực mình và viết bài. Sự tham gia và viết của Lan Chi đã góp phần vào việc khắp nơi Biết, Lên Án và cuối cùng, một số “nhân vật, tổ chức” tại VA phải lên tiếng! Cuối cùng, Đài VNHN cải tổ. Cuối cùng vợ chồng Dương Văn Hiệp-Lưu Lệ Ngọc đã ra mở một Đài Phát Thanh khác, cũng ngay tại VA.Ngừoi quốc gia có “ủng hộ’ Đài của Dương Văn Hiệp Lưu Lệ Ngọc không? Câu hỏi đó, người VA trả lời!
Này Đào văn Bình,


Hưởng bao ơn mưa móc của VNCH rồi nay theo bọn trọc mất dạy, phản quốc, không phải tăng ni, chỉ là giả sư, VGCS như những tên Thích minh Tín (Utah), Thích thông Kinh (Virginia) lừa đảo người Việt QG một lần nữa, sau vụ chúng giết TT Thích quảng Đức (ông Lâm văn Tức, đã có gia đình, vợ và con trai) theo lệnh của thằng Hồ bán nước cho Tàu khựa, đạo diễn là tên VGCS Trí Quang! Lẽ ra mi bị tù chung thân hồi mi làm Phó Tỉnh Trưởng Quảng Ngãi, lem nhem nhiều thứ đến nỗi dân Quảng Ngãi biểu tình đuổi mi đi. Bộ Nội vụ VNCH lúc đó thi ân thi phước cho mi, rút mi về Bộ Nội vụ thay vì cho mi vào tù. Ngày ra phi trường về Sàigòn, dân Quảng Ngãi ném cà chua thối trứng thối vào mặt mi như mưa bấc. Mi không hề biết nhục và phủi ơn Bộ Nội vụ VNCH ban ơn cho mi, cả cái chức Đốc sự. Mi cùng một bọn ăn cháo đái bát Huỳnh tấn Lê, Tôn thất Đính , Vũ Ánh, Nguyễn trọng Nho, và nhiều tên mặt dày khác thật đáng tởm. Người QG đã khốn khổ với bọn Dân biểu gia nô Ấn Quang như Phan xuân Huy, Hồ ngọc Nhuận, Nguyễn văn Binh, Đinh văn Đệ, Kiều mộng Thu...trong Hạ nghị viện VNCH, bọn SV bên ngoài như VGCS Huỳnh tấn Mẫm, Lê văn Nuôi, Nguyễn đắc Xuân, Ngọc Phan, Ngọc Tường, Đoan Trinh, bà tuần Chi... suốt thập niên 70 cho đến ngày mất nước.
Nay ra hải ngoại lại gặp bọn đĩ điếm tụi bay thực là khg biết phải tránh đi đâu để khỏi nhìn những cái mặt dày, tay sai VGCS bán nước cho Tàu khựa.
Cái chết của TT Quảng Đức do VGCS đạo diễn, Trí Quang trách nhiệm, đã đưa đến cái chết của nền VNCH đệ nhất, rồi đưa đến cái chết của cả miền Nam, Đào văn Bình bị tù cải tạo mười mấy năm, và như thằng VGCS Nguyễn Hộ nói: Vợ chúng mày, chúng tao ôm. Vợ Đào văn Bình thằng VGCS nào ôm? Mày đau đớn như thế nhưng ngày nay mày vẫn làm lợi cho VGCS bán nước. Mày còn là người không hay đã thành đống phân chó rồi hả Đào văn Bình? Chức vụ Phó tỉnh trưởng, tốt nghiệp QGHC và vợ con v.v...nếu khg nhờ VNCH thì mày bới ở đâu ra mà sao ăn cháo đái bát thế, người dân QN nhổ vào mặt mày mà mày khg biết nhục.
Đạo Phật cũng như các đạo khác đều được truyền bá đồng đều, rộng rãi dưới thời VNCH miền Nam và trong những vùng QG khi chưa phân đôi đất nước. Theo đạo, hành đạo là phần về Tâm linh, đời sau, người ta khg cần phải nhắc đến đạo hàng ngày làm chi. Ai muốn theo đạo nào tùy ý. Hàng ngày phải lưu ý là lao động, kiếm miếng sống, nuôi con ăn học dạy dỗ chúng nên người sau này có ích cho gia đình xã hội. Phật tử đi chùa về là xong cũng như tín hữu CG, dự lễ CN về là xong. Ai rảnh rang như bọn mất dạy Giáo điếm ngồi bới tôn giáo ra khen tặng hoặc chửi bới cả ngày , ai rảnh đâu mà làm những việc tào lao đó. Nhưng chúng có mục tiêu là chia rẽ tôn giáo theo NQ 36 của VGCS nên bọn mất dạy ma cô đĩ điếm, ăn lương VGCS, phải chửi bới cả ngày thì mới được lãnh lương.
Đào văn Bình tự nhận là một người QG nay cũng đi theo bọn giả sư mất dạy, du côn, tay sai VGCS sao? Tưởng niệm một người bị bức tử rồi gian dối lừa gạt thế giới và quốc dân VN, thực là một bọn vô liêm sỉ đá cá lăn dưa, người ta khg thể ngờ nước VN sản sinh ra bọn vô giáo dục và phản quốc đến thế!
Hãy huân tập chính cái lòng dạ rắn rết bạc ác vô luân của mi trước khi nói về đạo Phật, nghe Đào văn Bình. Vụ Quảng Ngãi, vụ vợ con...chính là Thượng Đế gửi cho mi một Thông Điệp nhưng mi vẫn mù. Thực tội nghiệp cho mi! 

Về đạo Phật, cái hào quang của đạo Phật chính là cấm sát sanh. Sát một động vật hay tự mình sát mình cũng đều là sát sanh, trái với giáo lý nhà Phật.
1- Nếu ông TT Quảng Đức (Lâm văn Tức) tự thiêu, ông phải xuống 9 tầng địa ngục A tì , khg Phật tổ nào tha cho ông.
2- Nếu chúng thiêu sống ông, chúng chính là bọn giả sư, chính là bọn VGCS, ngày nay hùa theo việc làm phản quốc, sai quấy của chúng làm chi, hả bọn mặt  dày Đào văn Bình, Vũ Ánh, Huỳnh tấn Lê, Cao văn Hở, Tôn thất Đính, Nguyễn trọng Nho…ăn mòn cơm QG?
Sự Thật là chúng cố tình thiêu sống ông TT Quảng Đức để bày ra một vụ kì thị tôn giáo mà tội phạm là ông TT Ngô, trong khi  LHQ chứng nhận là khg có kì thị tôn giáo, nhất là kì thị Phật giáo.
Bọn VGCS rất sợ Sự Thật bởi chúng chuyên dối trá (như TT Gorbachev, Đức Đạt Lai Lạt Ma, và TT Merkel cùng nhiều nhân vật tăm tiếng khác đã tuyên bố) Bọn khốn nạn ăn cháo đái bát này chỉ càng làm cho giới trẻ khinh bỉ mà thôi.
Bút Xuân
---------
 
 
 
 
From: Mai G. Pham <maigpham@yahoo.com>
To:
Sent: Monday, July 1, 2013 4:25 PM
Subject: Đào Văn Bình

Đào Văn Bình sinh năm 1942 tại Hải Phòng. Theo cha mẹ vào Nam năm 1954 Tốt nghiệp Đại Học Luật Khoa Sài Gòn (1966) và Cao Học Hành Chánh (Học Viện QGHC năm 1968) Cựu Phó Tỉnh Trưởng các Tỉnh Quảng Ngãi và Kiến Hòa (Bến Tre) từ 1973-1975 Nguyên Tổng Hội Trưởng Tổng Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Hiện định cư tại Thành Phố San Jose, California

CẢM NGHĨ VỀ 
“NGỌN LỬA THÍCH QUẢNG ĐỨC” 
CÁCH ĐÂY 50 NĂM

Viejt gian Đào Văn Bình 
(Nhân Lễ Tưởng Niệm 50 Năm Bồ Tát Thích Quảng Đức Tự Thiêu 
23/6/2013 tại Santa Ana, Orange County, California)

1
Kính thưa chư tôn đức,
Kính thưa quý vị quan khách, thưa quý đạo hữu.

Khi cuộc đấu tranh của Phật Giáo nổ ra vào năm 1963 tôi mới chỉ là cậu sinh viên Đại Học Luật Khoa chuẩn bị thi lên năm thứ hai. Vì ở ngay Quận Ba, Sài Gòn cho nên có dịp theo dõi báo chí, đài phát thanh, truyền đơn, tài liệu và chứng kiến nhiều diễn biến quan trọng của cuộc đấu tranh. Thấm thoắt nửa thế kỷ đã trôi qua. Hôm nay chúng ta ngồi đây để ôn lại lịch sử và với tư cách của một người con Phật, chúng ta tưởng kính chư thánh tử đạo là những người đã hy sinh thân mạng mình để bảo vệ sự trường tồn của đạo pháp. Qua tài liệu, phim ảnh, sách vở còn để lại, không phải chỉ trong thư viện Việt Nam và cả khắp thế giới, cuộc đấu tranh năm 1963 hoàn toàn là cuộc đấu tranh bất bạođộng cho quyền bình đẳng tôn giáo. Trong thâm tâm chư vị tiền bối cũng như những gì mà quý ngài đã làm - hoàn toàn không có tính ghét bỏ, kỳ thị, loại trừ hoặc chống phá bất cử tôn giáo nào. Ngày hôm nay cũng thế, ôn lại lịch sử là để hậu thế biết mà tránh vết xe đổ của quá khứ. Tôi tin chắc rằng trong thâm tâm bất cứ người con Phật nào và toàn thể quý vị đang ngồi đây, dù chúng ta đang nhỏ lệ, bủi ngùi, xót xa cho những gì xảy ra cho Phật Giáo Việt Nam cách đây nửa thế kỷ - lại có ý nghĩ căm thù hoặc ghét bỏ những người đã gây thảm họa cho Phật Giáo. Hai chữ “ thù ghét” không có trong kho tàng kinh điển Phật Giáo. Đức Phật ra đời là nhằm khai thị “Phật Tánh” nơi chúng sinh và giáo hóa chúng sinh đối xử với nhau trong tinh thần Từ Bi - Hỉ Xả. Phật Giáo ra đời không phải để cổ xúy hay gieo rắc hận thù. Cái mạng mạch đó, cái sinh mệnh quyết tử của Phật Giáo đó có từ trong trái tim của Đức Phật rồi được lưu truyền trong huyết quản của chư Tổ rồi thấm vào máu chúng ta…đã hơn 2500 năm mà không dứt. Tôi có thể chứng minh thêm điều đó bằng câu chuyện sau đây:

Để minh chứng cho tinh thần cao thượng và từ bi hỉ xả của Phật Giáo tôi xin ghi ra đây lời nói chân tình của một Phật tử người Mỹ tên John vừa được Phật tử tên Huyền Lam dịch ra Việt ngữ và đưa lên mạng lưới toàn cầu, ”Suốt mấy năm nghiên cứu Phật giáo, đến thiền đường này, không một ai khuyên tôi quy y làm người Phật tử. Tôi rất ngạc nhiên và ngưỡng mộ cách hành xử của người con Phật. Tuy nhiên điều làm tôi và cả thế giới ngỡ ngàng khâm phục hơn cả chính là sự kiện 2 thánh tích Phật giáo bị Taliban phá hủy. Trong niềm tiếc thương vô biên, người Phật tử toàn thế giới không hề có một lời kêu gọi trả thù hay phỉ báng tôn giáo của những người gây ra hành động này. Cá nhân tôi bàng hoàng, rung chấn con tim tận cùng khi nhận ra rằng: Trong sự mất mát không thể bù đắp này, nhân loại thế giới đang có cơ hội hiếm hoi chiêm nghiệm thành qủa của một tôn giáo mà lòng từ bi, trí tuệ không phải chỉ trong sách vở. Không phải chỉ thể hiện qua một người, vài người mà hằng trăm triệu người con Phật. Tôi quyết định quy y để chính thức làm một người Phật tử nhỏ bé trong mấy trăm triệu người này.”

Cuộc tự thiêu của Hòa Thượng Thích Quảng Đức cho chúng ta thấy Đại Hùng, Đại Lực, Đại Trí, Đại Từ và Đại Bi của Phật Giáo là có thật. Nó không phải là phép mầu của thần linh mà là sự tu chứng bản thân.
-Đại hùng là không sợchết, ung dung hy sinh mạng sống của mình.
-Đại lực là vượt qua sự đau đớn của thế xác mà chỉ bậc đại định mới có thể làm được.
-Đại trí là nhận thấy nếu mình không chịu hy sinh thì đại cuộc không thành. Lúc đó tăng ni chỉ còn cách trốn qua Cao Miên để sống và Phật Giáo chắc chắn sẽ diệt vong.
-Đại từ, đại bi là không hề oán hận mà còn chúc lành cho kẻ đang bách hại mình và tôn giáo của mình. Chỉ có bậc đại giác nói trắng ra chỉ có Phật Giáo mới có thể làm được chuyện đó.
Nửa thế kỷ đã qua đi. Theo luật vô thường, những biến cố chính trị lớn lao của Miền Nam rồi cũng dần dần đi vào quên lãng theo ngôn ngữ của thi sĩ Vũ Hoàng Chương trong bài thơ Lửa Từ Bi:

Ngọc đá cũng thành tro,
Lụa tre dần mục nát “.

Thế nhưng cuộc tự thiêu của Hòa Thượng Thích Quảng Đức vẫn còn nằm mãi trong ký ức của dân tộc. Nó ghi dấu một giai đoạn bi thương của Phật Giáo Việt Nam nhưng cũng thật hào hùng. Qua đó chúng ta rút ra được hai bài học cho thế hệ mai sau.

Thứ nhất: Phật Giáo là máu thịt, là linh hồn của dân tộc. Qua mấy ngàn năm, lịch sử chứng tỏ Phật Giáo không có tham vọng gì ngoài việc tu chứng bản thân, nguyện cầu cho ‘quốc thái dân an”, mọi người sống trong tinh thần thương yêu đùm bọc lẫn nhau “chín bỏ làm mười” và gìn gữ di sản của cha ông để lại. Cái linh hồn đó, cái mạch sống đó đã thấm sâu vào gốc cây đa đầu làng, giếng nước đầu đình, bờ kinh thửa ruộng, làng quê, phảng phất trong làn khói lam chiều mờ tỏa, quyện vào câu hò Miền Trung, làn quan họ Bắc Ninh, tiếng Vọng Cổ u buồn của Miền Nam, thể hiện qua cách ăn, cách ở lễ Tết của người dân, ghi đậm vào văn học sử và vào lịch sử oai hùng của dân tộc qua các triều đại Đinh-Lê- Lý-Trần. Nói khác đi, Phật Giáo là bản sắc Việt Nam.
Nếu bản sắc ấy mất đi thì 4000 ngàn năm văn hiến và 4000 năm lịch sử cũng lần hồi biến dạng rồi bị chôn vùi theo.

Thứ hai: Tôn chỉ của Phật Giáo là Từ Bi, Hỉ Xả. Vậy trong tương lai, nếu phải đấu tranh cho sự tồn vong của Phật Giáo thì phải đấu tranh trong tinh thần bất bạo động như các vị tiền bối năm 1963 đã làm. Điều đó có nghĩa là chúng ta chấp nhận hi sinh nhưng không được xử dụng bạo lực, kỳ thị, kích động hận thù, đốt phá, giết chóc, lật đổ, đánh bom hay bom tự sát và không được làm tổn hại tới sinh mệnh, tài sản của đối tượng mà chúng ta đang tranh đấu.
Trong tinh thần đó, giống như lời nguyện cầu của thi sĩ Vũ Hoàng Chương, dù “vần điệu của thi nhân chỉ là rơm rác” nhưng chúng ta cùng:

Tụng cho nhân loại hòa bình.
Trước sau bền vững tình huynh đệ này.
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Đào Văn Bình

No comments:

There was an error in this gadget